Bài làm
Khi nghĩ đến mùa thu, chắc hẳn ai cũng sẽ nghĩ đến nắng vàng trải khắp nơi cùng với ngày khai trường, nhưng em thì lại nhớ tới ngày cả nước ta tôn vinh người phụ nữ Việt Nam, ngày 20 tháng 10.
Ngày 20 tháng 10 là ngày để cho mỗi con người Việt Nam nhớ tới những người phụ nữ quan trọng trong cuộc đời họ. Đó có thể là những người mẹ tần tảo sớm hôm nuôi con, người vợ dịu hiền, người bà kính yêu hay giáo viên tận tuỵ với nghề. Phụ nữ Việt Nam không giống một hình ảnh người phụ nữ nào khác trên thế giới, họ không nhẹ nhàng như phụ nữ Nhật, không chất phác như phụ nữ Nam Phi, không hiện đại như phụ nữ phương Tây mà người phụ nữ Việt Nam tự hào với tám chữ: Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang.Trải hàng nghìn năm, người phụ nữ Việt Nam đã in dấu chân mình trên những trang lịch sử. Từ thời những vị tướng nữ như Trưng Trắc, Trưng Nhị, Bà Triệu chi huy vạn quân, cưỡi voi, khiến quân thù khiếp sợ. Cho đến những năm của cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mĩ để mang lại hòa bình cho dân tộc ta. Từ những cô gái mười tám, đôi mươi mang cả tuổi thanh xuân của mình ra ngoài chiến trường như Võ Thị Sáu, Trần Thị Minh Khai hay nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm, những bà mẹ già yếu hy sinh những người con của mình đến cả những nữ công nhân, nông dân chăm chỉ làm việc, tham gia sản xuất đê chi viện cho tiền tuyến. Chính nhờ họ mà cả nước ta mới dành được độc lập vào đại thắng mùa xuân năm 1975 .Còn ngày nay, khi hòa bình đã lập lại, xã hội phát triến thì họ lại mang sức lực, mang trí tuệ của mình đóng góp vào công cuộc phát triển đất nước. Họ là những giáo viên mang cái chữ đến nọi miền tổ quốc, là bác sĩ cứu sống bệnh nhân, hay họ cũng chỉ là một người công nhân đang sản xuất những mặt hàng chất lượng cao.

Trong cuộc đời mỗi chúng ta cũng vậy. Người phụ nữ ấy có thể là người mẹ yêu quý . Người mà đã dành cả cuộc đời hy sinh cho ta, sinh thành, nuôi nấng , lo cho ta mỗi khi ta ốm, luôn ở bên bạn trong những lúc gặp khó khăn. Dù có đôi lúc mẹ mắng mỏ chúng ta, nhưng đó là làm cho ta thêm điều nhiều hay lẽ phải. Hay người mà ta yêu quý có thể là bà. Người gắn bó với tuổi thơ, người luôn cho những gói bỏng, cái bánh mỗi khi đi chợ về, luôn kể những câu chuyện ngày xửa ngày xưa , hay đưa chúng ta đi học khi chúng ta còn bé. Đó cũng có thể là cô giáo ở trường, là người đã dạy những chữ cái đầu tiên, dạy từng con số, cầm tay để giúp chúng ta tập viết. Và đó cũng có thể là một người phụ nữ lao công quét dọn, nhặt rác để giúp đường phó luôn sạch đẹp.

Có thể nói rằng, mỗi người phụ nữ là một món quà của tạo hóa với cuộc đời của chúng ta. Em hiểu được một điều rằng, yêu thương được nói bằng ngôn ngữ nào đi nữa, cũng đều quý giá.